Thạch Sanh nhà
nghèo, mồ côi từ nhỏ, chặt củi để nuôi thân, lấy gốc đa làm nhà. Năm 13
tuổi Thạch Sanh được tiên ông dạy cho phép thuật, khi võ nghệ cao
cường chàng được ban cho một chiếc búa thần. Lý thông làm nghề bán rượu
kết nghĩa anh em với Thạch Sanh.
Hắn lừa Thạch Sanh đi nộp mạng cho trăn
tinh. Thạch Sanh giết trăn tinh, chàng cắt đầu đốt xác yêu quái, ai
ngờ được cung tên vàng. Lý Thông cướp công Thạch Sanh, tìm cách đẩy
người em kết nghĩa trở lại gốc đa. Thạch Sanh bắn bị thương Đại Bàng,
lần theo vết máu đến hang sâu.
Chàng đã cứu được Quỳnh Nga con vua
Viện Vương và hoàng tử con vua Thủy Tề. Chàng được mời xuống thăm Thủy
cung. Tại đây chàng chinh phục được Hồ tinh. Vua Thủy tề tặng chàng một
cây đàn và một cơm niêu thần. Trở lại dương gian, Thạch Sanh bị hồn ma
trăn tinh và đại bàng lập mưu hãm hại. Thạch Sanh bị giam vào ngục
tối. Chàng lấy đàn thần ra gảy, công chúa Quỳnh Nga đang ốm đau bỗng
tươi tỉnh lại nói cười khi nghe tiếng đàn thần. Mưu gian của Lý Thông
bị bại lộ, triều đình lột hết chức tước, đuổi về. Giữa đường cả hai mẹ
con bị thiên lôi đánh chết, biến thành bọ hung. Thạch Sanh được kết hôn
cùng công chúa Quỳnh Nga. Quân 18 nước chư hầu kéo đến vây kinh đô,
Thạch Sanh gảy đàn thần lui giặc, không mất một mũi tên không chết một
mạng người nào: chỉ một niêu cơm Thạch Sanh được tặng mà 18 nước chư
hầu mãi không hết. Thạch Sanh được phong quốc trạng, ít lâu sau, vua
Viện Vương nhường ngôi báu cho Thạch Sanh.
Giới thiệu kĩ về tôi
Tên: Lê Huyền Chi
Thứ Hai, 30 tháng 4, 2012
Cảm nghĩ về người thầy
Giữa
dòng đời bươn trải, tâm hồn người cũng ngập chìm vào những lo toan,
tính toán chuyện áo cơm, lợi danh, chuyện bán buôn cả tình cảm, trí tuệ …
Thời gian làm tôi gợi nhớ, có thể dẫn dắt tôi về với những ký ức xa
xưa, thời gian đã làm được điều đó, bao kỉ niệm ùa về trong tâm trí.
Hình ảnh người thầy hiện ra trước mắt tôi cùng với bao buồn vui của kỉ
niệm thân thương một thời …
Thầy tôi, một người thầy đặc biệt, một người đã để lại cho tôi nhiều tình cảm và cái ấn tượng cực kì sâu sắc, tốt đẹp. Năm học ấy, một năm học mang đến cho tôi không ít điều mới lạ, nhiều điều tưởng chừng như rất đỗi mộc mạc, giản đơn nhưng lại đậm ý nghĩa sâu sắc.
Những ngày đầu tôi bước chân vào lớp 8, lớp tôi là tập thể hội tụ nhiều học sinh đầy “cá tính” và một người thầy chủ nhiệm có phong thái, cốt cách khá lạ đối với tôi. Điều đó làm tôi nảy ra những suy nghĩ vô tư, trẻ con về thầy. Nhưng rồi sau một thời gian, lúc tôi bắt đầu hiểu thầy hơn, cũng là lúc tôi nhận ra một điều, chính nhờ thầy mà lớp tôi luôn được xem là một tập thể tốt, một tập thể dẫn đầu trong các lớp đại trà của khối 8.
Nói về một kỉ niệm đáng nhớ, tôi không thể nói, bởi tôi không có 1 kỉ niệm mà là có quá nhiều, quá nhiều kỉ niệm về thầy . Biết nói làm sao cho hết đây, khi những kỉ niệm đó khắc sâu vào tâm trí tôi ? Ngày ấy… giờ chỉ còn là kỉ niệm, chuyện cũ giờ chỉ còn là vần thơ… Kỉ niệm thân thương ơi, đưa tôi về với những buồn vui, với những nụ cười … với những dìu dắt nâng niu…
Ngày trước, môn Văn đối với tôi như một cái gì vô cùng khô khan, chán ngán, tôi học tệ với bộ môn này, chẳng lấy nổi một chút thích thú để học, những bài văn của tôi không bao giờ lên đến điểm 6. Thế đấy, dường như đó là một thứ gì đó rất xa xỉ. Hoài Thanh từng nói “Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện cho ta những tình cảm ta sẵn có”, nhưng tôi có thấy thế đâu, tôi có nhận được gì đâu !? Văn chương không cho tôi tình cảm mà tôi không có, mà ngược lại, đó chỉ là một sự khô khan, không cảm xúc; luyện cho tôi những tình cảm tôi sẵn có ? Hay là sự buồn chán và nhạt nhẽo hơn thế nữa ? Tất cả dường như là vô vọng, tôi trở nên bất lực, không một chút tiến triển về bộ môn này. Nhưng lạ thay, khi được bàn tay thầy dìu dắt, tôi như trở thành một người khác, một sự thay đổi lớn đến kinh ngạc trong tôi. Tất cả là nhờ công ơn của thầy, nhờ thầy mà tôi đã vứt bỏ những suy nghĩ tiêu cực về môn Văn tự bao giờ không biết, nhờ thầy mà tôi có nhiều xúc cảm hơn khi làm Văn, cứ thế… cứ thế, môn học này bỗng dưng trở thành môn học yêu thích của tôi, khi cách viết Văn của tôi thay đổi như “lột xác” thì đó cũng là lúc tôi yêu bộ môn này.
Tiếng của thầy tôi ấm áp lắm, truyền vào trang vở với bao khát vọng, với bao tình yêu thương học trò và sự nhiệt huyết, đó như một cơn gió ươm mầm sống cho tương lai vì cả một thế hệ khôn lớn thành người. Nhớ làm sao vào những ngày thứ 7, mỗi ngày là một câu chuyện về học tập, về xã hội, về cuộc sống, về những con người nghèo khó, bất hạnh và về cách sống đẹp mà thầy mang đến cho chúng tôi. Thầy tôi thích đọc báo, thầy cập nhật mọi tin tức về các lĩnh vực hằng ngày, nên khi có những bài viết hay và ý nghĩa là thầy liền phô-tô cho chúng tôi xem, và cứ thế, lớp tôi như trở thành những người khách đọc báo miễn phí, chẳng bao giờ tốn tiền cả.
Thầy tôi – người lái đò thầm lặng, thầy luôn bao dung và nặng lòng với cuộc sống, với những học trò đã được bàn tay thầy nâng niu dìu dắt, những người thành đạt, và cả những người vô danh. Thầy đã cho đi quá nhiều và không đòi hỏi được nhận lại, chỉ mong sao các học trò của mình lớn khôn và có ích cho xã hội. Bất chợt một xúc cảm lạ, tôi cảm giác như 1 thứ gì đó trộn lẫn vào nhau, từ chuyện buồn đến chuyện vui, tất cả hòa quyện vào nhau và tạo nên thứ tình cảm mà tôi không biết phải dùng một mĩ từ nào để có thể diễn tả được cái tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng ấy. Tình cảm thầy trò, một trong những tình cảm thiêng liêng, trong sáng và cao đẹp nhất.
Trong giây phút này tôi chỉ biết lặng im, biết nói sao đây những nỗi niềm thầm kín, một điều mà chúng tôi chưa bao giờ được cất lên, chưa bao giờ, chưa bao giờ cả… Nghĩ lại mà thấy chúng tôi vô tâm quá, thầy luôn quan tâm đến chúng tôi, nhưng ngược lại, chúng tôi chẳng bao giờ màn tới những cảm xúc của thầy, kể cả những lúc thầy buồn vì chúng tôi, điều đó cũng chẳng là gì, chúng tôi cũng không quan tâm. Xin lỗi thầy nhiều lắm thầy ơi ! Chúng em xin lỗi thầy vì sự nghịch ngợm, vì sự vô tâm, vì tất cả những gì chúng em đã làm cho thầy buồn, xin lỗi thầy vì tất cả, kể cả những lỗi mà chúng em không có, dù en vẫn biết đây chỉ là một lời xin lỗi muộn màng… Nhưng, sau tất cả những chuyện mà chúng tôi gây ra, thầy vẫn không hề giận chúng tôi…
Mùa hè đến vội vàng, những ngày cuối cùng lớp được ở bên thầy, tôi nghe trong lòng mình nặng tríu nỗi buồn, mọt nỗi buồn miên man, sâu thẳm … Rồi cái ngày ấy cũng đến, cái ngày mà thầy chia tay lớp tôi, trước buổi tiệc liên hoan, thầy đã tâm sự với lớp, thầy cũng đã nói, nói ra những điều mà trước giờ thầy chưa bao giờ nói cho chúng tôi nghe, chưa bao giờ nói cho chúng tôi biết. Chẳng hiểu sao họng tôi nghẹn ứ lại, khóe mắt tôi cay nồng, tôi khóc ư ? Không, không phải đâu, rõ ràng tôi đã gượng cười để nuốt những giọt nước mắt ấy vào tim rồi đấy thôi, không thể nào gọi là khóc được …
Thời gian lướt qua ta như một cơn gió, và chẳng bao giờ quay trở lại. Còn đọng lại một chút gì, còn ai nhớ về những kỉ niệm đó, một giọng nói, một ánh mắt, một nụ cười và giọt mồ hôi của người lái đò thầm lặng – người thầy năm ấy vẫn âm thầm, miệt mài và tận tụy với sự nghiệp trồng người của mình. Có đôi lúc, tôi vẫn thường bắt gặp thầy với những bước đi vội vã dưới hàng cây xanh, một cơn gió đìu hiu thổi qua, và những lá phượng rơi rơi sao tha thiết, tôi đứng nhìn thầy ở một nơi nào đó, dường như rất gần và cũng rất xa… thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ…
Dẫu cho năm tháng vô tình trôi mãi, hình bóng thầy sẽ chẳng thế nào phai, như những công ơn lớn lao mà thầy đã mang đến, em sẽ viết thật lớn tên thầy vào tim. Mai đây em ra đi trên đường đời lạnh lùng, mang theo bao yêu thương kỉ niệm xưa ấm êm, sẽ mãi lời thày dìu dắt em hôm qua. Những ngày tháng êm đềm xưa ấy, sẽ không bao giờ tan biến đi, người thầy luôn ở trong tim em, thầy ơi !
Thầy tôi, một người thầy đặc biệt, một người đã để lại cho tôi nhiều tình cảm và cái ấn tượng cực kì sâu sắc, tốt đẹp. Năm học ấy, một năm học mang đến cho tôi không ít điều mới lạ, nhiều điều tưởng chừng như rất đỗi mộc mạc, giản đơn nhưng lại đậm ý nghĩa sâu sắc.
Những ngày đầu tôi bước chân vào lớp 8, lớp tôi là tập thể hội tụ nhiều học sinh đầy “cá tính” và một người thầy chủ nhiệm có phong thái, cốt cách khá lạ đối với tôi. Điều đó làm tôi nảy ra những suy nghĩ vô tư, trẻ con về thầy. Nhưng rồi sau một thời gian, lúc tôi bắt đầu hiểu thầy hơn, cũng là lúc tôi nhận ra một điều, chính nhờ thầy mà lớp tôi luôn được xem là một tập thể tốt, một tập thể dẫn đầu trong các lớp đại trà của khối 8.
Nói về một kỉ niệm đáng nhớ, tôi không thể nói, bởi tôi không có 1 kỉ niệm mà là có quá nhiều, quá nhiều kỉ niệm về thầy . Biết nói làm sao cho hết đây, khi những kỉ niệm đó khắc sâu vào tâm trí tôi ? Ngày ấy… giờ chỉ còn là kỉ niệm, chuyện cũ giờ chỉ còn là vần thơ… Kỉ niệm thân thương ơi, đưa tôi về với những buồn vui, với những nụ cười … với những dìu dắt nâng niu…
Ngày trước, môn Văn đối với tôi như một cái gì vô cùng khô khan, chán ngán, tôi học tệ với bộ môn này, chẳng lấy nổi một chút thích thú để học, những bài văn của tôi không bao giờ lên đến điểm 6. Thế đấy, dường như đó là một thứ gì đó rất xa xỉ. Hoài Thanh từng nói “Văn chương gây cho ta những tình cảm ta không có, luyện cho ta những tình cảm ta sẵn có”, nhưng tôi có thấy thế đâu, tôi có nhận được gì đâu !? Văn chương không cho tôi tình cảm mà tôi không có, mà ngược lại, đó chỉ là một sự khô khan, không cảm xúc; luyện cho tôi những tình cảm tôi sẵn có ? Hay là sự buồn chán và nhạt nhẽo hơn thế nữa ? Tất cả dường như là vô vọng, tôi trở nên bất lực, không một chút tiến triển về bộ môn này. Nhưng lạ thay, khi được bàn tay thầy dìu dắt, tôi như trở thành một người khác, một sự thay đổi lớn đến kinh ngạc trong tôi. Tất cả là nhờ công ơn của thầy, nhờ thầy mà tôi đã vứt bỏ những suy nghĩ tiêu cực về môn Văn tự bao giờ không biết, nhờ thầy mà tôi có nhiều xúc cảm hơn khi làm Văn, cứ thế… cứ thế, môn học này bỗng dưng trở thành môn học yêu thích của tôi, khi cách viết Văn của tôi thay đổi như “lột xác” thì đó cũng là lúc tôi yêu bộ môn này.
Tiếng của thầy tôi ấm áp lắm, truyền vào trang vở với bao khát vọng, với bao tình yêu thương học trò và sự nhiệt huyết, đó như một cơn gió ươm mầm sống cho tương lai vì cả một thế hệ khôn lớn thành người. Nhớ làm sao vào những ngày thứ 7, mỗi ngày là một câu chuyện về học tập, về xã hội, về cuộc sống, về những con người nghèo khó, bất hạnh và về cách sống đẹp mà thầy mang đến cho chúng tôi. Thầy tôi thích đọc báo, thầy cập nhật mọi tin tức về các lĩnh vực hằng ngày, nên khi có những bài viết hay và ý nghĩa là thầy liền phô-tô cho chúng tôi xem, và cứ thế, lớp tôi như trở thành những người khách đọc báo miễn phí, chẳng bao giờ tốn tiền cả.
Thầy tôi – người lái đò thầm lặng, thầy luôn bao dung và nặng lòng với cuộc sống, với những học trò đã được bàn tay thầy nâng niu dìu dắt, những người thành đạt, và cả những người vô danh. Thầy đã cho đi quá nhiều và không đòi hỏi được nhận lại, chỉ mong sao các học trò của mình lớn khôn và có ích cho xã hội. Bất chợt một xúc cảm lạ, tôi cảm giác như 1 thứ gì đó trộn lẫn vào nhau, từ chuyện buồn đến chuyện vui, tất cả hòa quyện vào nhau và tạo nên thứ tình cảm mà tôi không biết phải dùng một mĩ từ nào để có thể diễn tả được cái tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng ấy. Tình cảm thầy trò, một trong những tình cảm thiêng liêng, trong sáng và cao đẹp nhất.
Trong giây phút này tôi chỉ biết lặng im, biết nói sao đây những nỗi niềm thầm kín, một điều mà chúng tôi chưa bao giờ được cất lên, chưa bao giờ, chưa bao giờ cả… Nghĩ lại mà thấy chúng tôi vô tâm quá, thầy luôn quan tâm đến chúng tôi, nhưng ngược lại, chúng tôi chẳng bao giờ màn tới những cảm xúc của thầy, kể cả những lúc thầy buồn vì chúng tôi, điều đó cũng chẳng là gì, chúng tôi cũng không quan tâm. Xin lỗi thầy nhiều lắm thầy ơi ! Chúng em xin lỗi thầy vì sự nghịch ngợm, vì sự vô tâm, vì tất cả những gì chúng em đã làm cho thầy buồn, xin lỗi thầy vì tất cả, kể cả những lỗi mà chúng em không có, dù en vẫn biết đây chỉ là một lời xin lỗi muộn màng… Nhưng, sau tất cả những chuyện mà chúng tôi gây ra, thầy vẫn không hề giận chúng tôi…
Mùa hè đến vội vàng, những ngày cuối cùng lớp được ở bên thầy, tôi nghe trong lòng mình nặng tríu nỗi buồn, mọt nỗi buồn miên man, sâu thẳm … Rồi cái ngày ấy cũng đến, cái ngày mà thầy chia tay lớp tôi, trước buổi tiệc liên hoan, thầy đã tâm sự với lớp, thầy cũng đã nói, nói ra những điều mà trước giờ thầy chưa bao giờ nói cho chúng tôi nghe, chưa bao giờ nói cho chúng tôi biết. Chẳng hiểu sao họng tôi nghẹn ứ lại, khóe mắt tôi cay nồng, tôi khóc ư ? Không, không phải đâu, rõ ràng tôi đã gượng cười để nuốt những giọt nước mắt ấy vào tim rồi đấy thôi, không thể nào gọi là khóc được …
Thời gian lướt qua ta như một cơn gió, và chẳng bao giờ quay trở lại. Còn đọng lại một chút gì, còn ai nhớ về những kỉ niệm đó, một giọng nói, một ánh mắt, một nụ cười và giọt mồ hôi của người lái đò thầm lặng – người thầy năm ấy vẫn âm thầm, miệt mài và tận tụy với sự nghiệp trồng người của mình. Có đôi lúc, tôi vẫn thường bắt gặp thầy với những bước đi vội vã dưới hàng cây xanh, một cơn gió đìu hiu thổi qua, và những lá phượng rơi rơi sao tha thiết, tôi đứng nhìn thầy ở một nơi nào đó, dường như rất gần và cũng rất xa… thầy vẫn đi, buồn vui lặng lẽ…
Dẫu cho năm tháng vô tình trôi mãi, hình bóng thầy sẽ chẳng thế nào phai, như những công ơn lớn lao mà thầy đã mang đến, em sẽ viết thật lớn tên thầy vào tim. Mai đây em ra đi trên đường đời lạnh lùng, mang theo bao yêu thương kỉ niệm xưa ấm êm, sẽ mãi lời thày dìu dắt em hôm qua. Những ngày tháng êm đềm xưa ấy, sẽ không bao giờ tan biến đi, người thầy luôn ở trong tim em, thầy ơi !
Tả mẹ của em
Trong gia đình, vì em là con út nên ai cũng thương yêu em hết mực, nhưng mẹ là người gần gủi, chăm sóc em nhiều nhất.
Năm nay, mẹ em gần bốn mươi mốt tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ, mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng khi ra đường. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến gần gũi. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi mỏng đỏ hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú làm cho càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay mẹ tròn trịa, trắng trẻo đã nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Giọng nói của mẹ đầy truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng chim họa mi buổi sớm. Mẹ em may và thêu rất đẹp, đặc biệt là may áo dài, thường ngày mẹ hay mặc bộ đồ bộ gọn gàng, khi đi dạy học mẹ mặc những bộ áo dài cũng do mẹ tự may trông thật duyên dáng, sang trọng.
Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ giao cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn ba thì phụ mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, thỉnh thoảng mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến mẹ luôn đón tiếp nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Sáng mẹ là người thức dậy sớm để chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Buổi tối, mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em, sau đó mẹ ngồi chấm bài, soạn giáo án chuẩn bị cho tiết lên lớp ngày mai ở trường... Mẹ rất nhân hậu, hiền từ, khi lên lớp mẹ xem học trò như các con của mình, cũng dìu dắt thương yêu hết mực nên mẹ được rất nhiều học sinh yêu mến. Khi em phạm lỗi, mẹ chỉ nhắc nhỡ chứ không mắng và cũng chưa đánh em bao giờ.
Mẹ em thật đáng quí, em luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ. Mỗi khi được mẹ ôm ấp, nằm trong lòng mẹ em cảm thấy thật ấm áp. Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em... Em mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Em hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để trả ơn cho mẹ và thầy cô đã dạy dỗ, nuôi nấng em nên người. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!
Năm nay, mẹ em gần bốn mươi mốt tuổi. Với thân hình mảnh mai, thon thả đã tô đậm cho mẹ với vẻ đẹp của người mẹ hiền từ, mái tóc đen óng mượt mà dài ngang lưng được mẹ thắt lên gọn gàng khi ra đường. Đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em với ánh mắt trìu mến gần gũi. Khuôn mặt mẹ hình trái xoan với làn da trắng. Đôi môi mỏng đỏ hồng nằm dưới chiếc mũi cao thanh tú làm cho càng nhìn càng thấy đẹp. Khi cười nhìn mẹ tươi như hoa, đóa hoa hồng vừa nở sớm mai. Đôi bàn tay mẹ tròn trịa, trắng trẻo đã nuôi nấng, dìu dắt em từ thưở em vừa lọt lòng. Giọng nói của mẹ đầy truyền cảm, lúc mượt mà như tiếng ru, lúc ngân nga như tiếng chim họa mi buổi sớm. Mẹ em may và thêu rất đẹp, đặc biệt là may áo dài, thường ngày mẹ hay mặc bộ đồ bộ gọn gàng, khi đi dạy học mẹ mặc những bộ áo dài cũng do mẹ tự may trông thật duyên dáng, sang trọng.
Ở nhà, mẹ là người đảm nhiệm công việc nội trợ. Mẹ giao cho em các công việc nhẹ nhàng như: quét nhà, gấp quần áo... Còn ba thì phụ mẹ giặt đồ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, thỉnh thoảng mẹ mua hoa về chưng ở phòng khách cho đẹp nhà. Mỗi khi khách đến mẹ luôn đón tiếp nồng hậu, mời khách đĩa trái cây và nước mát. Sáng mẹ là người thức dậy sớm để chuẩn bị thức ăn sáng cho cả nhà, để hai anh em cùng cắp sách đến trường kịp giờ học. Khi em ốm đau mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc. Buổi tối, mẹ thường dành khoảng ba mươi phút để giảng bài cho em, sau đó mẹ ngồi chấm bài, soạn giáo án chuẩn bị cho tiết lên lớp ngày mai ở trường... Mẹ rất nhân hậu, hiền từ, khi lên lớp mẹ xem học trò như các con của mình, cũng dìu dắt thương yêu hết mực nên mẹ được rất nhiều học sinh yêu mến. Khi em phạm lỗi, mẹ chỉ nhắc nhỡ chứ không mắng và cũng chưa đánh em bao giờ.
Mẹ em thật đáng quí, em luôn yêu thương mẹ và tự hào vì được làm con của mẹ. Mỗi khi được mẹ ôm ấp, nằm trong lòng mẹ em cảm thấy thật ấm áp. Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuỵêt vời nhất trong cuộc đời em... Em mong sao cho mình mau lớn để có thể giúp cho mẹ đỡ vất vả hơn. Em hứa sẽ chăm học và cố gắng học thật giỏi để trả ơn cho mẹ và thầy cô đã dạy dỗ, nuôi nấng em nên người. Mẹ ơi, con yêu mẹ lắm!
Tả con chó
Nhà em có nuôi một con chó lông xù,
màu trắng. Em rất thương nó và nó cũng rất mến em. Mỗi khi đi học về,
nó lúc nào cũng quấn quýt bên em.
Đây là loại giống chó Nhật, em đặt tên nó là Lucky. Khi mới về nhà, Lucky khoảng hai tháng tuổi, đến nay đã qua hai mùa giáng sinh. Bây giờ chú chững chạc, ra dáng “người lớn” lắm, cao đến đầu gối em. Đầu chú to gần bằng trái bưởi, trên đầu còn có một cái xoắn màu đen trông rất xinh. Cái mũi nhỏ ươn ướt màu đo đỏ nho nhỏ xinh xinh. Hai con mắt long lanh như hai hột nhãn. Cái mõm màu trắng bệt, dài khoảng mười xăng-ti-mét. Chú khoát lên người bộ lông trắng muốt từ trên xuống dưới. Lucky thích tắm lắm nên bộ lông chú rất sạch sẽ, mượt mà và êm dịu…
Lucky rất khôn ngoan, không bao giờ cắn người hay gặm phá đồ vật. Chú như một người bảo vệ rất giỏi, đã nhiều lần giúp ba em bắt trộm.
Cả nhà em đều quý Lucky, nhờ có chú mà gia đình em không sợ trộm nữa, đêm nào cũng được ngon giấc. Em sẽ chăm sóc Lucky thật tốt, xem Lucky như một người bạn thân của mình…
Đây là loại giống chó Nhật, em đặt tên nó là Lucky. Khi mới về nhà, Lucky khoảng hai tháng tuổi, đến nay đã qua hai mùa giáng sinh. Bây giờ chú chững chạc, ra dáng “người lớn” lắm, cao đến đầu gối em. Đầu chú to gần bằng trái bưởi, trên đầu còn có một cái xoắn màu đen trông rất xinh. Cái mũi nhỏ ươn ướt màu đo đỏ nho nhỏ xinh xinh. Hai con mắt long lanh như hai hột nhãn. Cái mõm màu trắng bệt, dài khoảng mười xăng-ti-mét. Chú khoát lên người bộ lông trắng muốt từ trên xuống dưới. Lucky thích tắm lắm nên bộ lông chú rất sạch sẽ, mượt mà và êm dịu…
Lucky rất khôn ngoan, không bao giờ cắn người hay gặm phá đồ vật. Chú như một người bảo vệ rất giỏi, đã nhiều lần giúp ba em bắt trộm.
Cả nhà em đều quý Lucky, nhờ có chú mà gia đình em không sợ trộm nữa, đêm nào cũng được ngon giấc. Em sẽ chăm sóc Lucky thật tốt, xem Lucky như một người bạn thân của mình…
Tả con đường em tới trường
Reng, reng… em với tay tắt chiếc đồng hồ báo thức rồi uốn người ngồi dậy
kéo chiếc rèm cửa sổ sang một bên. Ánh nắng ban mai tràn ngập căn phòng
báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu. Em mở cửa phòng, xuống nhà làm vệ
sinh cá nhân, ăn sáng rồi ôm cặp đi học.
Bước ra cửa ngõ, con đường làng quen thuộc hiện ra trước mắt, luỹ tre xanh rì rào trong gió, ánh nắng ban mai chiếu xuống vệ cỏ làm cho những giọt sương trở nên long lanh, lộng lẫy như những viên kim cương đính trên thảm nhung xanh. Em lấy chân đạp trên cỏ, một cảm giác mát lạnh khoai khoái thấm vào chân. Phía dưới vệ cỏ là con mương đào dẫn nước vào cánh đồng đang giữa tuổi dậy thì. Khắp nơi một màu xanh bát ngát tràn đầy sức sống. Trên bầu trời, những đàn cò trắng đang bay, từng gợn mây trắng nhỏ lững lờ trôi. Cơn gió thoang thoảng làm cây lúa dập dờn trông như chúng đang vỗ những cơn sóng xanh vào em. Đi thêm một đoạn nữa sẽ tới thượng nguồn của con mương. Nơi này là nơi rất đáng sợ mỗi khi tới mùa nước lớn. Nhắc tới đoạn này, em bỗng cảm thấy nghẹn ngào. Em nhớ lại cái chết của thầy giáo em. Ngày hôm ấy, sau khi dẫn dắt học sinh đi qua quãng đường này, thầy đã bị trật chân và dòng nước đã đưa thầy đi mãi mãi. Thôi, càng nhắc đến lại càng thấy buồn. Nhưng cũng nhờ đó mà em không còn bị mẹ đánh vì cái tội hay ra suối tắm. Đi thêm một chút nữa, khi mà ngôi trường hai tầng lợp mái ngói đỏ tươi dần hiện ra là cảnh ồn ào của chợ của vang lên, trường gần chợ, thật tuyệt vời vì ta có thể canh thử xem nên từ từ ăn quà hay là vội vã đi học. Và tuyệt vời hơn nữa là có một tiệm sửa xe chỉ cách cổng trường chừng mười mét. Nó đã làm các bạn học sinh chúng em bớt sợ khi có người đòi xả lốp xe.
Con đường làng của em là như thế đấy. Nó đã từng chứng kiến cuộc đời của biết bao người dân làng em và có thể sẽ dõi bước theo em mãi đến khi em trưởng thành và thẳng cánh bay xa đến một vùng đất mới.
Bước ra cửa ngõ, con đường làng quen thuộc hiện ra trước mắt, luỹ tre xanh rì rào trong gió, ánh nắng ban mai chiếu xuống vệ cỏ làm cho những giọt sương trở nên long lanh, lộng lẫy như những viên kim cương đính trên thảm nhung xanh. Em lấy chân đạp trên cỏ, một cảm giác mát lạnh khoai khoái thấm vào chân. Phía dưới vệ cỏ là con mương đào dẫn nước vào cánh đồng đang giữa tuổi dậy thì. Khắp nơi một màu xanh bát ngát tràn đầy sức sống. Trên bầu trời, những đàn cò trắng đang bay, từng gợn mây trắng nhỏ lững lờ trôi. Cơn gió thoang thoảng làm cây lúa dập dờn trông như chúng đang vỗ những cơn sóng xanh vào em. Đi thêm một đoạn nữa sẽ tới thượng nguồn của con mương. Nơi này là nơi rất đáng sợ mỗi khi tới mùa nước lớn. Nhắc tới đoạn này, em bỗng cảm thấy nghẹn ngào. Em nhớ lại cái chết của thầy giáo em. Ngày hôm ấy, sau khi dẫn dắt học sinh đi qua quãng đường này, thầy đã bị trật chân và dòng nước đã đưa thầy đi mãi mãi. Thôi, càng nhắc đến lại càng thấy buồn. Nhưng cũng nhờ đó mà em không còn bị mẹ đánh vì cái tội hay ra suối tắm. Đi thêm một chút nữa, khi mà ngôi trường hai tầng lợp mái ngói đỏ tươi dần hiện ra là cảnh ồn ào của chợ của vang lên, trường gần chợ, thật tuyệt vời vì ta có thể canh thử xem nên từ từ ăn quà hay là vội vã đi học. Và tuyệt vời hơn nữa là có một tiệm sửa xe chỉ cách cổng trường chừng mười mét. Nó đã làm các bạn học sinh chúng em bớt sợ khi có người đòi xả lốp xe.
Con đường làng của em là như thế đấy. Nó đã từng chứng kiến cuộc đời của biết bao người dân làng em và có thể sẽ dõi bước theo em mãi đến khi em trưởng thành và thẳng cánh bay xa đến một vùng đất mới.
Đề bài: Tả con đường quen thuộc từ nhà em tới trường.
Đề bài: Tả con đường quen thuộc từ nhà em tới trường.
Bài làm
Trong suốt tuổi thơ tôi, tôi đã yêu mến vầ gắn bó với rất nhiều đồ
vật: chiếc áo đồng phục, đôi dép mòn quai, chiếc mũ bảo hiểm… Mỗi vât
đều để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc. Nhưng có lẽ, quen thuộc và
gắn bó với tôi nhất là con đường từ nhà đến trường.
Con đường mang cái tên thật đẹp: Châu Phong. Con đường được lát bê
tông, rất phẳng và rộng, đủ cho mấy chiếc xe hơi qua lại mà không va
chạm. Hai bên đường là hai hàng cây xanh rờn, đung đưa những cánh tay,
những mắt lá như vẫy tay chào khách qua lại. Mùi hương hoa sữa thơm
thoang thoảng bay đi khắp nơi, thỉnh thoảng còn có những bông hoa “tinh
nghịch” đùa trên tóc, lên áo người qua đường. Lấp ló sau những hàng cây
là những tòa nhà một, hai tầng đủ màu sắc. Khi bình minh vừa lên, đường
như được khoác chiếc áo mầu hồng tươi. Lác đác một vài người qua lại
trên con đường . Lúc đó, có thể nghe thấy rõ tiếng rao hàng của cô hàng
hoa, chị hàng xôi…. Dần dần, mặt trời lên cao, phố phường bắt đầu tấp
nập. Tiếng bước chân trẻ em ríu rít dến trường, tiếng còi xe “bim bim”,
làm cho cuộc sống trở nên vô cùng rộn ră…
Đứng ngắm con đường từ lúc sớm cho đến lúc bình minh thật là thích. Em
yêu con đường này lắm! Tuy bây giờ nó vẫn còn nhiều ổ gầ, nhiêu chỗ rạn
nứt nhưng sau này lớn lên, em mong muốn được góp phần xây dựng lại cho
con đường cho nó trở nên đẹp hơn, khang trang hơn và an toàn hơn với
người dân ở đây.
Cao Thị Phương Thảo – 6G
Bài làm 2
Tuổi thơ của tôi được gắn liền với dòng sông quê hương với cánh diều no
gió, với những ngày cùng bạn bè bắt ve ,tu dế… Nhưng quen thuộc nhất,
nơi dẫn dắt tôi đi tới trường, nâng bước chân lẫm chấm đầu tiên của tôi,
đó là con đường từ nhà đến trường học.
Con đường đến trường này hôm nào cũng tấp nập. Đường được lát xi – măng
trông sạch sẽ. Vỉa hè hai bên được lát gạch đỏ trông rất là đẹp.
Những cây phượng, cây bàng như những chiếc ô khổng lồ…xanh mát. Đây đó
những bông cúc dại “mở mắt” chào đón ánh nắng bình minh. Chim hót líu lo
trên các cành cây, chào mừng một ngày mới. Xe cộ tấp nập, tiếng còi xe
bíp bíp nghe thật vui tai. Vài em nhỏ tung tăng tới trường. Chúng cười
đùa vui vẻ làm cô nắng cũng phải ghé xuống mỉm cười. Tôi bước đôi chân
trên con đường quen thuộc đến trường mà lòng vui không tả xiết.
Tôi sẽ không bao giờ quyên con đường đày ắp những tuổi thơ. Ở nơi đây,
có tiếng bước chân ríu rít của bè bạn, có tiếng bước chân nhẹ nhàng của
mẹ và có tiếng bước chân mạnh mẽ của cha. Tôi cũng biết rằng con đường
này không những dắt tôi đi học mỗi ngàymà còn năng ước mơ đầu tiên của
tôi bay xa.
\
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
